Một tháng sau.
Trong Thanh Phong cốc, một hôn lễ long trọng được cử hành.
Đây là một cuộc liên hôn vô cùng rầm rộ.
Đích nữ Trịnh gia gả cho cháu trai của Đại trưởng lão Lý gia. Hai nhà đều là thế gia hàng đầu tại Bạch Hà huyện, thế nên hầu như tất cả những nhân vật có máu mặt ở đây đều đến đông đủ.
Ngay cả Tống gia vốn có ân oán với Lý gia cũng phái một vị trưởng lão đến đưa hạ lễ.
Tại nghị sự sảnh của gia tộc.
"Chư vị trưởng lão, ta chuẩn bị bế quan. Trong thời gian này, trừ phi gia tộc gặp phải nguy cơ sinh tử tồn vong, bằng không, bất kỳ ai cũng không được phép làm phiền."
"Mọi sự vụ trong gia tộc đành nhờ cậy vào chư vị vậy."
Lý Hành Ca ngồi ở vị trí thượng thủ, lên tiếng dặn dò.
Mấy vị trưởng lão chắp tay lĩnh mệnh.
Tại phòng tu luyện của gia chủ, cánh cửa đá nặng nề chậm rãi đóng lại.
Lý Hành Ca khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, cảm nhận linh khí nồng đậm xung quanh, từ từ nhắm mắt, bắt đầu chuyên tâm tu luyện.
......
Kể từ khi Lý Hành Ca bế quan.
Lý gia bắt đầu khiêm tốn thu mình, tĩnh dưỡng sinh tức. Nhất thời, bề ngoài toàn bộ Bạch Hà huyện lại khôi phục cảnh tượng thái bình như xưa.
Một tháng sau...
Trên một con đường đất bằng phẳng, mấy cỗ xe ngựa đang chậm rãi tiến về phía trước.
Không có ngoại lệ, hai bên những cỗ xe ngựa này đều cắm một lá cờ đen đang tung bay phấp phới trong gió.
Trên nền cờ đen, chữ "Lý" màu vàng kim thêu nổi vô cùng bắt mắt.
Hai bên xe ngựa là hơn mười gã tráng hán cầm đao hộ vệ.
"Mọi người ráng thêm chút nữa, kiên trì hai canh giờ nữa là chúng ta có thể hoàn thành nhiệm vụ rồi. Đến lúc đó, ta sẽ tự bỏ tiền túi mời các huynh đệ đi uống rượu hoa!"
Gã tráng hán cưỡi ngựa đi đầu đưa tay quệt mồ hôi trên trán, cười lớn nói.
"Thập Thất gia thật hào phóng!"
Mọi người cười ha hả, tức thì cảm thấy toàn thân tràn đầy sức lực, bước chân cũng nhanh hơn không ít.
Trong khu rừng rậm hai bên đường, sát cơ lặng lẽ bủa vây.
Một đạo hàn quang như tia chớp xé gió lao ra, một tên hộ vệ ôm chặt lấy cổ, vẻ mặt đầy đau đớn ngã gục xuống đất.
Biến cố đột ngột khiến tất cả mọi người kinh hãi.
Gã tráng hán đi đầu thấy thế, vội vàng hét lớn: "Mau tăng cường phòng bị!"
Lời vừa dứt, lại một đợt mưa tên nữa ập tới.
Đám hộ vệ đồng loạt rút đao ra khỏi vỏ, vung vẩy gạt đi những mũi tên đang lao đến.
Sau đợt mưa tên, lại có thêm bốn người ngã gục.
"Giết hết cho ta!"
Một giọng nói vang dội truyền ra từ trong rừng rậm.
Từng bóng hắc y nhân ẩn nấp đã lâu vung vẩy đủ loại binh khí, từ trong rừng lao ra bủa vây chặt chẽ đoàn xe.
"To gan! Các ngươi có biết chúng ta là ai không? Nếu bây giờ mau chóng rút lui, ta còn có thể tha cho các ngươi một con đường sống!"
Gã tráng hán được mọi người gọi là Thập Thất gia trợn trừng mắt quát mắng.
"Ha ha ha ha, đại danh của Lý gia, ta đương nhiên biết rõ."
Một tên hắc y nhân chột mắt, mặt đầy sẹo đao từ trong rừng chậm rãi bước ra, cười lớn đáp.
Ngay sau đó, gã đột ngột chuyển giọng, ánh mắt âm lãnh nói: "Có điều, kẻ ta muốn giết chính là người của Lý gia các ngươi."
Trong lòng Thập Thất gia trầm xuống. Xem ra, những vị khách không mời mà đến hôm nay chính là nhắm vào Lý gia rồi.
Tình hình này xem ra không thể giải quyết êm đẹp được nữa.
Nghĩ đến đây, Thập Thất gia quyết đoán gầm lên một tiếng: "Các huynh đệ, giết cho ta!"
Lời vừa dứt.Hắn lập tức vung đao, dẫn đầu xông lên chém giết.
Hai tên hắc y nhân thấy thế vội vàng rút đao nghênh chiến.
Một vệt hàn quang lướt qua, hai tên hắc y nhân đã đầu lìa khỏi xác.
Chứng kiến cảnh này, tên thủ lĩnh hắc y nhân vẫn không đổi sắc mặt, chỉ là ánh mắt lại tăng thêm vài phần âm lãnh.
"Cũng có chút bản lĩnh đấy, nhưng hôm nay, ngươi phải chết!"
Dứt lời, gã rút thanh đại đao đeo sau lưng ra, chém mạnh về phía Thập Thất gia.
Thập Thất gia vung đao đỡ đòn. Binh khí va chạm, tia lửa bắn tung tóe, vang lên tiếng kim loại chói tai.
Thân hình Thập Thất gia lảo đảo, liên tục lùi lại vài bước.
Sắc mặt hắn có chút khó coi, trầm giọng nói: "Nhục thân tiểu thành!"
"Hừ, bớt nói nhảm đi, nộp mạng ra đây!"
Vừa chiếm được chút thượng phong, tên thủ lĩnh hắc y nhân đã dồn ép không tha.
Gã thi triển ra một bộ đao pháp vô cùng sắc bén, đánh cho Thập Thất gia khổ không thể tả.
"Người của Lý gia cũng chỉ đến thế mà thôi!"
Tên thủ lĩnh hắc y nhân khinh miệt giễu cợt.
"Ngươi muốn chết!"
Thập Thất gia bị câu nói này chọc giận hoàn toàn, vung ra một đao mang theo lực đạo ngàn cân, một lần nữa lao vào chém giết với tên thủ lĩnh hắc y nhân.
Dưới lối đánh liều mạng lấy mạng đổi mạng, hai người vốn có chút chênh lệch về thực lực, vậy mà trong nhất thời lại đánh ngang ngửa nhau.
"Thập Thất gia, đừng đánh nữa, mặc kệ chúng ta, mau chạy đi!"
Một tiếng hét thảm thiết vang lên từ phía sau Thập Thất gia.
Hắn vội vàng quay đầu nhìn lại, trong lòng tức khắc lạnh toát.
Chỉ thấy đám hộ vệ đi theo mình đã sớm thương vong gần hết dưới sự vây sát của đám đông hắc y nhân.
Mà người cuối cùng, cũng ngay trước mắt hắn, bị một đao chém vỡ nát đầu.
"Không!"
Con người đâu phải cỏ cây, tận mắt chứng kiến những huynh đệ sớm tối có nhau đều bị sát hại, hai mắt Thập Thất gia không khỏi đỏ ngầu.
Hắn rưng rưng mắt hổ, gầm lên: "Ta bắt các ngươi phải đền mạng!"
.........
Thanh Phong cốc.
Bốn gã đệ tử Lý gia khí tức hùng hậu đang canh gác con đường độc đạo dẫn vào cốc.
Từ đằng xa, một kỵ mã phi nhanh tới, một đệ tử Lý gia lập tức quát lớn:
"Kẻ đến dừng bước, xuống ngựa!"
Thấy người cưỡi ngựa kia không hề có ý định dừng lại.
Mấy người đang định ra tay cưỡng ép chặn đường, lại thấy người trên lưng ngựa dường như đã cạn kiệt sức lực, ngã nhào xuống đất.
Bọn họ mang vẻ mặt đầy cảnh giác tiến lên vây quanh. Sau khi nhìn rõ diện mạo của người đó, lập tức kinh hô:
"Là Thập Thất thúc!"
Người này chính là thủ lĩnh đoàn xe, Thập Thất gia.
"Phi Long... hiệp... dược... dược... dược liệu... bị cướp!"
Nói xong câu này, Thập Thất gia ngoẹo đầu ngất lịm đi.
"Mau, xảy ra chuyện lớn rồi, mau chóng bẩm báo các trưởng lão!"
.......
Tại nghị sự sảnh của gia tộc, một cuộc họp trưởng lão khẩn cấp được triệu tập.
"Chư vị, đệ tử gia tộc vừa báo tin, thương đội vận chuyển dược liệu của Lý gia ta đã bị chặn giết tại Phi Long hiệp. Dược liệu bị cướp, Thập Thất thân thụ trọng thương, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc!"
Đại trưởng lão thần sắc ngưng trọng nói.
Mấy vị trưởng lão nghe vậy, thảy đều vô cùng chấn nộ!
Đây rõ ràng là đang vả thẳng vào mặt Lý gia.
Nhị trưởng lão vốn tính tình nóng nảy đột nhiên đứng phắt dậy, sa sầm mặt giận dữ quát: "Kẻ nào làm? Ta muốn hắn phải chết!"
Nói xong, lão giáng một chưởng thật mạnh, đập nát vụn chiếc bàn gỗ trước mặt.
Đại trưởng lão thấy thế, trừng mắt nhìn lão một cái thật sắc.
Ông quát mắng: "Lão nhị, thu bớt cái tính khí đó lại đi. Thập Thất là con trai của đệ, đệ nóng lòng ta hiểu được. Nhưng đây là nghị sự sảnh, là nơi gia tộc bàn bạc đại sự, không phải là chỗ để đệ tùy tiện nổi giận!"Lời khiển trách của Đại trưởng lão khiến Nhị trưởng lão tạm thời bình tĩnh lại.
Lão cố nén ngọn lửa giận đang bùng cháy phừng phừng trong lòng, ngồi phịch xuống ghế.
"Đại trưởng lão, ngài có biết là kẻ nào làm không?"
Lục trưởng lão Lý Diên Chiêu vẻ mặt nghiêm nghị lên tiếng.
Đại trưởng lão lắc đầu: "Vẫn chưa rõ. Ta cũng vừa mới nhận được tin tức, người duy nhất biết rõ sự tình là Tiểu Thập Thất lúc này vẫn đang hôn mê bất tỉnh."
"Lô dược liệu kia vô cùng quan trọng đối với Lý gia ta. Rất nhiều đệ tử trong tộc đang trông chờ vào số dược liệu đó để đoán thể. Nếu làm trễ nải việc tu hành của bọn chúng, đến khi gia chủ xuất quan, chúng ta biết ăn nói thế nào với ngài ấy đây?"
Tam trưởng lão xen lời.
"Hay là tạm thời thu mua một lô khác?"
"Không kịp nữa đâu."
Lục trưởng lão lắc đầu.
"Dược liệu của dược các luôn trong tình trạng cung không đủ cầu, Lý gia ta cũng phải mất nửa năm mới mua được một lần."
Sắc mặt mọi người càng thêm phần khó coi.
"Nhất định phải đoạt lại lô dược liệu này."
Nhị trưởng lão sa sầm mặt mũi.
"Phi Long hiệp là địa bàn của kẻ nào?"
Đại trưởng lão nheo mắt hỏi.
"Hắc Y trại!"
Tam trưởng lão trầm giọng đáp.
"Khá lắm cho cái Hắc Y trại! Đại thủ lĩnh của Hắc Y trại, ta nhớ không lầm thì là Trấn Sơn Hổ đúng chứ?"
"Đúng vậy! Ta thấy tên Trấn Sơn Hổ này đúng là chán sống rồi! Đừng tưởng Hắc Y trại dễ thủ khó công thì chúng ta không làm gì được hắn. Đại trưởng lão, hãy điều động tinh nhuệ trong tộc, san bằng Hắc Y trại đi!"
Các vị trưởng lão nhao nhao lên tiếng.
"Chư vị chớ vội, đừng để cơn giận làm mờ lý trí. Trấn Sơn Hổ tuy kiêu hoành, nhưng bao năm qua vẫn luôn nước sông không phạm nước giếng với mấy gia tộc chúng ta. Chuyện này e là có điều khuất tất."
"Đại trưởng lão nói cũng có lý. Theo lẽ thường, Trấn Sơn Hổ làm gì có gan động thủ với Lý gia ta mới phải."
Ngay cả với Lý gia trước kia, Trấn Sơn Hổ còn chẳng dám mạo phạm mảy may.
Huống hồ hiện tại, Lý gia sau khi liên hôn với Trịnh gia thế lực đang như mặt trời ban trưa.
Trừ phi đầu óc của tên Trấn Sơn Hổ này bị lừa đá.
"Dù thế nào đi nữa, chuyện này đã xảy ra trên địa bàn của Hắc Y trại, chúng ta dĩ nhiên phải đến tìm Trấn Sơn Hổ hỏi cho ra nhẽ. Nếu chuyện này thật sự do Trấn Sơn Hổ làm, Lý gia ta đương nhiên cũng không phải hạng dễ trêu chọc."
Đại trưởng lão lạnh giọng tuyên bố.
"Đại trưởng lão anh minh!"
"Lục trưởng lão, đành phiền đệ đi một chuyến vậy."
"Tuân lệnh!"
Lý Diên Chiêu sảng khoái nhận lệnh.



